images
13/06/2022 05:27 pm

Review HP EliteBook 2540p - chiếc máy tính cũ mà giàu nghị lực.

Nguồn: tinhte

Đây là bài Review laptop HP EliteBook 2540p mình đã sử dụng được hơn hai năm nay.

Đây là bài Review laptop HP EliteBook 2540p mình đã sử dụng được hơn hai năm nay. Mình mua nó với giá 3 triệu 900 ngàn đồng ở một cửa hàng laptop cũ tại quận Bình Thạnh. Hy vọng bài review này sẽ giúp ích cho các bạn khi tìm mua một chiếc laptop có giá cả phải chăng mà vẫn phục vụ được các công việc cơ bản.

Sự tích chiếc máy


Thường khi mua máy tính chúng ta có xu hướng chọn những chiếc máy sao cho thật đẹp mắt, hiệu năng tốt nếu như khả năng tài chính dư dả. Cuối năm 2019 mình có dư ra khoảng 4 triệu nên quyết định tìm mua một chiếc máy nằm trong ngân sách này và phải dùng Core i5 là ít. Đây là một việc không hề dễ vì các mẫu máy đời mới đều có giá thấp nhất là 8-9 triệu trở lên, thường là sử dụng Intel Celeron đời mới. Giải pháp chắc chắn là mua máy cũ nên mình lên các trang bán máy cũ để tìm và không khó để mình tìm ra nó! Một con Core i7 đời đầu có ngoại hình không được ưng mắt cho lắm. Mình tỉ mỉ xem các góc cạnh của nó và thấy không có gì bắt mắt, nếu không muốn nói là chán, dày cộp, thế là mình bỏ qua nó và quyết định chọn một chiếc khác có ngoại hình bắt mắt hơn, màu đen, dùng một con chip Core i5 cùng đời nên rẻ hơn.

Nhưng ông bà ta hay nói ghét của nào Trời trao của ấy, lúc phóng xe ra cửa hàng thì họ báo đã bán đúng chiếc máy cuối cùng của mẫu laptop kia cách đây 1 tiếng! Mình như sét đánh ngang tai! Định đi về thì anh chủ shop lại đề xuất mình mua đúng con này. Thôi thì mình cũng đành xem qua thử như thế nào. Lúc đem máy ra mình ngạc nhiên vì nó trông đẹp hơn ảnh trên mạng, nhỏ gọn, láng bóng như máy mới, trừ cái bàn phím tiếng Nhật hơi cũ kỹ. Mình bật máy lên thấy màn hình cũng không đến nỗi vì đủ nét nên quyết định mua luôn. Lúc mang nó về mình thấy câu thành ngữ trên quả không sai chút nào.😆

Cấu hình tổng quát của máy


Intel Core i7-640LM Processor (2.13-GHz, 4MB L3 cache), 2 nhân 4 luồng, Turbo Boost 2.93 GHz, TDP 25W

Quảng cáo


Intel HD Graphics, Microsoft DirectX 12
RAM 8GB DDR3 PC3-10600 SDRAM (1333 MHz)
Màn hình chống chói 12.1 inch độ phân giải WXGA (1280 x 800), 60Hz
SSD Toshiba THNSNH128GCST dung lượng 128GB
Pin HP 6-cell dung lượng còn khoảng 40,748 mWh (tương đương 3,222 mAh)
Windows 10 Pro 64-bit 21H2 (Build 19044.1620), không đạt chuẩn lên Windows 11

Vỏ máy


Trọng lượng khoảng 1.8kg kèm pin, độ dày 3.4 cm. Đây là trọng lượng nặng bất kể ngoại hình nhỏ gọn của nó, vật liệu của nó khá nặng tạo nên sự vững chắc cho chiếc máy. Phần nắp máy có thể chịu được trọng lượng lớn đặt lên, với điều kiện là phải dàn trải đều. Nắp máy có một nhược điểm là hay rung lắc khi chạm vào, có lẽ HP đã thiết kế khoảng dao động này một cách có chủ đích vì từ lúc mua đến nay nó vẫn flex ở mức độ như thế mà bản lề vẫn vững chắc như thường, khi mình hỏi cửa hàng thì được họ cho biết đó là đặc trưng của dòng này.

z3322927087542_b9a8de303f30f46e10d029cfc49f6ab2.jpg
z3322927095419_6ce5965438260f633651583ae30bf117.jpg
Hai bản lề cứng chắc của máy, không thể khiến nó dịch chuyển dù có tác động lực mạnh.

Vỏ máy là sự pha trộn giữa kim loại và nhựa, giữa cao cấp và thấp cấp. Nếu như phần vỏ nhôm chống xước mang lại vẻ ngoài cao cấp, rất cứng cáp, bền bỉ và không hề bị xước thì phần nhựa thô bao quanh bàn phím (cũng bằng nhựa) và màn hình lại trông có vẻ xù xì, cũ kỹ, rất dễ bị xước. Trong điều kiện ánh sáng mạnh có thể thấy phần nhựa này bám bụi nhiều. Vì một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hai bộ phận được phần nhựa này bao quanh (bàn phím, màn hình) cũng là 2 bộ phận chất chứa nhiều khuyết điểm nhất của máy.

Quảng cáo


z3330275675366_13fdcdd77226d177f3eff2700cb9429f.jpg
z3322927142331_e49332e3a111ac7d5abaeb9d95946e7e.jpg
Khi đóng máy lại thì lớp vỏ nhôm này tạo cảm giác máy có vỏ kim loại nguyên khối, đến khi mở ra mới biết vỏ nhôm chỉ mang tính chất minh họa.😂

Một cái lẫy nhô ra giúp khóa máy lại một cách chắc chắn, dù mình đã làm rơi nó không dưới 5 lần thì nó cũng không hề bị bung ra. Máy có độ nghiêng lên đến 180° và giữ được ở các góc rất thấp, dù mình có gập màn hình thấp cỡ nào thì nó vẫn rất vững không hề bị sụp xuống. Điều này cho thấy bản lề kim loại đã làm rất tốt nhiệm vụ của nó.

Ở các laptop thuần nhựa, giá rẻ của thời kỳ 2010-11 việc làm rơi nhiều lần dễ khiến cho bản lề bị gãy theo, cho dù có sửa chữa được cũng không khôi phục được hoàn toàn. Lúc này bản lề của laptop nhựa bị yếu khiến cho nó dễ bị sụp xuống khi gập ở các góc thấp.
z3332527643410_ae2eb43425793c3ebbd057f0a664c56d.jpg
z3332527644529_8db2d1f1ad39d91b030d6877cf9949af.jpg
Góc đóng thấp nhất và góc mở tối đa của màn hình

Bàn phím và bàn di chuột

Quảng cáo


Do kích thước nhỏ nên bàn phím không bao gồm bàn phím số riêng biệt, và sẽ hơi bất tiện khi chúng ta cần gõ nhiều số liệu. Các phím mũi tên nằm tách biệt, hơi lệch xuống bên dưới nên nó rất dễ mò thấy. Lúc mới mua vì đây là máy xách tay từ Nhật nên bàn phím nhiều ký tự Nhật, mình đã phải nhờ shop một bộ dán bàn phím mới sử dụng được, đặc biệt có 5 phím thừa ra. Đúng khổ, mua xong còn phải tỉ mẩn dán lại từng phím, dán lộn một cái là xong phim hihi. Bàn phím này phù hợp với những người tay nhỏ, nếu tay to quá rất dễ gõ lộn. Bàn phím này có nhược điểm là rất dễ bị rơi rớt dị vật vào bên dưới do khoảng trống lớn, dễ bị bám bụi. Nhìn chung, bàn phím chính là bộ phận kém thẩm mỹ nhất trên máy này.

Sau khi dùng một thời gian mình có sơ ý làm đổ nước vào bàn phím (điều này chắc chắn phải xảy ra!), thật may mắn là sau một lúc mình hoảng hốt thì nó vẫn hoạt động tốt sau khi lau khô. Nhớ trước đây vào năm 2011 mình có con laptop mới cóng vừa mua được vài bữa, mình lỡ đổ nước một cái là lát hồi nó liệt ngay vài phím luôn, mấy phím khác thì bấm nó không ra đúng ký tự 😥. Bởi vậy con Hp 2540p này quả là chiếc laptop bền bỉ nhất mình từng thấy.

Có 2 tùy chọn di chuột là point-stick và touchpad nhỏ xíu bên dưới, ngoài ra còn có 2 nút chuột trái/phải bên dưới space bar và 2 nút cùng chức năng bên dưới touchpad. Quả là một cái laptop lắm nút! Khi máy này còn chạy Windows 7 thì touchpad hoạt động trơn tru, nhưng khi lên bản Windows 10 1909 thì cái touchpad bắt đầu bị loạn kinh hồn, ở thời điểm đó núm point-stick thậm chí tỏ ra hữu ích hơn cả touchpad nếu mình không cắm chuột ngoài. Qua một số bản cập nhật lớn thì touchpad hoạt động ổn định. Có một nhược điểm là nó rất dễ bám bụi do nằm thấp hơn chiếu nghỉ tay và không có nhiều chức năng ngoài di chuột, chọn đối tượng, quét khối, zoom và cuộn lên xuống.

Bên cạnh logo Core i7 có một cảm biến vân tay, rất tiếc là trên Windows 10 nó hoàn toàn vô dụng. Kể cả có dùng được thì mình cũng không chắc nó có nhạy không vì công nghệ của năm 2010 không hiện đại như ngày nay. Thay vì dùng cảm biến thì thà là cứ dùng mật khẩu hoặc khỏi cần luôn, thời gian còn nhanh hơn chờ để nó nhận vân tay nữa.

z3322927172129_71ef6df8f90992f90c8ad05d54c1a19f.jpg
Bàn phím & touchpad của máy

Phím nguồn và hàng nút cảm ứng trên cùng


Đây là một thứ lạ lùng, rất có thể nó là cảm hứng để Apple tạo ra Touch Bar trên Macbook sau này 😁. Nhưng không bị gièm pha giống như Touch Bar, nó tỏ ra rất hữu ích khi mà mình có thể chạm để mở nhanh hộp Mail, trình duyệt Edge, bật/tắt WiFi và khóa/mở khóa touchpad. Xa hơn về bên phải là nút bật/tắt loa cùng 2 nút tăng giảm âm lượng. Nó vô cùng có ích khi laptop đột ngột phát ra âm thanh quá lớn và bạn muốn tắt ngay mà không cần phải mò mẫm vào hình cái loa ở thanh taskbar. Khi tạo ra hàng phím cảm ứng này rõ ràng là HP đã tính toán rất kỹ để nó không tỏ ra vô dụng. Mình vẫn không hiểu vì sao HP không đưa thêm nút điều chỉnh độ sáng ở đây. Tuy vậy hàng phím chạm này sáng liên tục nên tương đối khó chịu khi sử dụng trong bóng tối.

Phím nguồn nằm hơi tụt xuống bên dưới và có vẻ hơi lung lay, nên khi bật máy lên có cảm giác hơi chênh vênh, làm mình sợ bị hỏng. Thực ra nó vốn được thiết kế như vậy để tránh cấn vào nắp máy. Nó còn là nơi chúng ta “chữa cháy” mỗi khi máy gặp vấn đề.

Màn hình


Máy có màn hình chống chói 12.1 inch với viền dày cộp, khá nhỏ so với các laptop hiện giờ, nhưng độ phân giải 1280x800 cho tỷ lệ 16:10 là một lợi thế lớn cho các công việc văn phòng hoặc đọc văn bản theo chiều dọc. Trước đó mình có một chiếc laptop có độ phân giải 1366x768 (tỷ lệ ~ 16:9) với màn hình 14 inch thì việc đọc các văn bản tương đối khó khăn. Mật độ PPI của máy là 124,75 ppi ((1280^2+800^2)^(½)/12.1 inch), tương đối rỗ nếu nhìn gần song nếu ở khoảng cách… xa xa thì nó được gọi là đủ nét cho công việc văn phòng, ít nhất là theo tiêu chuẩn của năm 2010. Nhược điểm của tỷ lệ 16:10 là khi xem phim sẽ bị hai dải đen lớn.

Rỗ.jpg
Màn hình khá rỗ nên soi kỹ chúng ta có thể đếm được chiều cao của biểu tượng Settings là 18 pixels

Screenshot 2022-04-12 190138.jpg
Độ phân giải dù chỉ ở mức HD nhưng khi mở các video 1080p vẫn cảm thấy được sự rõ nét hơn đáng kể so với 720p và chỉ nên dừng lại ở đó, vì xem ở 1440p có thể đẩy nhiệt độ máy lên hơn 90 độ C! 😂. Màn hình có độ sâu màu 8-bit (16.777.216 màu) và tần số làm tươi chính xác là 59.976Hz. Mình không rõ lắm về mối tương quan chính xác giữa fps (frames per second-số khung hình/giây) của 1 video và tần số làm tươi này, chỉ biết là nó có ảnh hưởng. Đó là một phần lý do vì sao các video với fps vừa đủ (dưới 30 fps) phát bình thường trên màn hình này, còn các video 60 fps rất dễ bị vỡ hình, chúng khá khó khăn để xem được trọn vẹn trên máy. Nhưng nguyên nhân chính vẫn đến từ hiệu năng yếu của Intel HD Graphics.

Dù chắc chắn ở phần nắp nhưng màn hình bên dưới có vẻ rất nhạy cảm với ngoại lực tác động vào phần nắp. Sau một thời gian sử dụng khi ấn nhẹ vào phần trên nắp thì màn hình xuất hiện sọc (đúng là cơn ác mộng! 😥). Mới đầu sọc chỉ xuất hiện nếu ấn vào phần nắp nhưng theo thời gian máy bị sọc luôn như trong hình, việc bật chế độ sáng giúp làm bớt đi cảm giác khó chịu của cái sọc. Chi phí thay màn hình khoảng 900 ngàn nhưng nó rất có thể sẽ bị sọc tiếp nên mình vẫn để luôn như vậy. Ưu điểm hiếm hoi của màn hình này là chống chói tốt và không hề bị điểm ảnh chết.

Đây là tấm nền TN có độ sáng khoảng 200 nits, dùng ngoài trời nắng thì hơi bị tối. Màu sắc của màn hình không thể miêu tả gì khác bằng hai từ nhợt nhạt, độ tương phản thấp. Laptop này mà dùng cho việc chỉnh sửa hình ảnh thì màu sắc hiển thị sẽ không đúng. Màu đen của tấm nền cũng rất nhợt nhạt, nếu so với màu sắc tươi sáng rực rỡ, màu đen sâu thẳm của các màn hình LCD và OLED hiện nay thì thua xa. Còn với công việc văn phòng thì nó không phải là vấn đề to tát.

Khi nhìn chính diện thì thấy màu sắc bình thường, còn khi nhìn nghiêng từ trên xuống hoặc từ bên hông thì màu sắc bị biến đổi nặng. Đặc biệt trong chế độ Night Light thì nó còn biến đổi nặng hơn nữa. Mình tự an ủi rằng dù sao đây cũng có thể coi như một ưu điểm cho tính… bảo mật.

z3322927093980_d9c1a377d98c4654f1eee900282fa3e6.jpg
Màu sắc bị biến đổi khi nhìn từ cạnh bên
z3322927097766_58b14244cb7dc116ea552cf9cfc8082e.jpg
Màu sắc bình thường của màn hình khi nhìn chính diện
z3322927090931_82171a748220e98e1a4f1c66d428bae4.jpg
Màu sắc không còn nhận ra khi nhìn từ trên xuống

Máy có một đèn soi bàn phím ở phía trên, đây là một trang bị rất thông minh của HP vì nó có thể soi rõ bàn phím khi cần dùng vào đêm khuya mà không làm phiền đến người nhà, độ sáng của nó còn đủ để mình viết và đọc sách nữa. Nếu so với đèn bàn phím thường gặp trên các laptop bây giờ thì nó hiệu quả hơn hẳn mà lại tiết kiệm năng lượng hơn. Mép dưới màn hình là một cảm biến ánh sáng, rất tiếc là trên Windows 10 nó không còn hoạt động nữa. Bên trái đèn soi này là một camera mà không dùng được (có cả đèn báo!), chỗ mình mua cho biết camera đó để… làm cảnh.

z3322927106973_d24885e3fb1f53a3b85f5840f3412e83.jpg
Các thành phần phụ trên màn hình
z3330110688609_0bcc321480815d89e7e62965e0412691.jpg
Trong bóng tối đèn soi đủ sáng để thấy bàn phím và một vùng nhỏ xung quanh máy, có thể đọc sách được

Hiệu năng của máy


Laptop này dùng một con CPU có thể nói là ông tổ của dòng Intel Core i, Core i7 L640 2x2.13GHz, 2 nhân 4 luồng (ra mắt đầu năm 2010). Xung nhịp cơ bản là 2.13 GHz, có thể Turbo Boost lên 2.93 GHz và thực tế sử dụng cho thấy xung nhịp thay đổi liên tục giữa 1.4 GHz cho đến 2.93 GHz. Chip này là một con tiết kiệm điện ở mức vừa phải (thấp hơn nữa có Core i7 640UM) nên dù mang mác i7 nhưng hiệu năng của nó không bằng được i5, i7 dòng M cùng thế hệ. Nhưng mà cũng không sao vì điều quan trọng của laptop là phải có thời lượng pin tốt. Mình công nhận nó “tiết kiệm” điện thật, bình thường có thể sử dụng được gần 2 giờ nhưng nếu sử dụng ở chế độ tiết kiệm năng lượng, độ sáng thấp nhất thì có thể được 3 giờ.

Xét về điểm số con chip này đạt 1469 điểm trên trang PassMark, trong khi CPU di động đầu bảng của i7 đời đầu là i7-640M đạt 2048 điểm (TDP 35W). Mức hiệu năng này tụt lại xa so với những CPU di động ngày nay như Apple M1 đạt 14742 điểm (TDP 14.1W), còn i9-12900H đạt… 30597 điểm (35W < TDP < 115W). Số lượng bóng bán dẫn của i7-640LM chỉ là 382 triệu, siêu thấp so với những con chip như Core i7-7700K (1,75 tỷ) hay Apple M1 là… 16 tỷ.

[​IMG]
Biểu đồ so sáng hiệu năng tương đối giữa HP 2540p với những chip ngày nay, dựa trên mức TDP 25W đã biết thì chiều cao đường hiệu năng của 2540p chỉ bằng 1/10 so với chiều cao của Apple M1 với 14.1W

Mình nhớ định luật Moore phát biểu rằng số bóng bán dẫn sẽ tăng gấp đôi sau mỗi 2 năm, lấy năm 2010 làm mốc thì đến năm 2022 là 6 chu kỳ hai năm, số lượng bóng bán dẫn theo định luật này lẽ ra là 382 triệu x 2^6=24,448 tỷ bóng. Song Intel Core i9-12900H chỉ có 12,4 tỷ bóng cho thấy định luật này đang dần chậm đi đáng kể. Ratio thực tế của định luật Moore trong 10 năm nay vào khoảng:

Ratio = (12,4x10^9/3,82x10^8)^(1/6) = (12,4x10/3,82)^(1/6) ~ 1,786 lần, nghĩa là cứ mỗi 2 năm thì số lượng bóng bán dẫn chỉ tăng 1,786 lần.

Tuy điểm thấp nhưng nó không hề giật lag trong các tác vụ thường ngày, dù mình mở mười mấy tab Edge, dùng song song 4-5 ứng dụng văn phòng khác thì quạt chỉ quay mạnh hơn và máy nóng hơn mà thôi. Cho nên có thể thấy điểm PassMark khoảng 1000 trở lên là đủ đáp ứng cho nhu cầu sử dụng cơ bản. Thỉnh thoảng ở các trang web chứa nhiều hình ảnh đồ họa động, nhiều quảng cáo có thể khiến máy nóng lên và quạt bắt đầu kêu lớn. Sự giật lag nhẹ còn xuất hiện khi xem video độ phân giải cao từ 1080p, và điều này lại đến từ đồ họa tích hợp của máy.

Về đồ họa, máy dùng Intel HD Graphics cũng đời đầu, biệt danh IronLake, thế hệ của nó theo cách đếm của Intel là Gen5 nhưng đây là lần đầu tiên nó có tên Intel HD Graphics. Chỉ vỏn vẹn có 177 triệu bóng bán dẫn nên hiệu năng đồ họa chỉ ở mức thấp, nhưng đó là xét về chơi game và dùng các tác vụ nặng về đồ họa, còn trong các hiệu ứng hoạt ảnh của Windows 10 thì vẫn ổn, nếu không muốn nói là hết sức mượt mà. Theo lý thuyết máy chơi được các game PC ở thời điểm đó chẳng hạn Bioshock 1 và 2 (không phải bản Remastered), Call of Duty với thiết lập đồ họa thấp, nhưng mình chưa chơi thử bao giờ vì không đủ dung lượng cài đặt, chỉnh sửa hình ảnh chỉ ở mức cơ bản với các bức ảnh từ… 720p đổ xuống, còn render video thì hên xui.

Việc bật Transparency Effects của Windows 10 có thể gây ra giật khựng trong các hiệu ứng hoạt ảnh vì vậy mình lúc nào cũng tắt nó đi. Máy cũng tỏ ra khá đuối nếu xem các video có độ phân giải 1080p trở lên với 60 fps, video ở mức fps này thường gây ra hiện tượng vỡ hình nếu tua video. Hiệu năng đồ họa 3D còn tệ hơn, trong ứng dụng Paint 3D của Microsoft, máy khá giật lag khi tạo ra một hình ảnh 3D đơn giản.

Thật ra khả năng của IronLake cao hơn là nó thể hiện trên Core i7-640LM bởi lẽ ở các dòng chip không tiết kiệm điện như i7-620M, i7-640M xung nhịp của nó trong quãng 500-766MHz, còn ở dòng Low Voltage này Intel đã khóa nó ở quãng 266-566MHz.

Điều đặc biệt là tiến trình của CPU này là 32nm trong khi chip đồ họa tích hợp lại là 45nm. Sự khác biệt này không rõ có ảnh hưởng gì đến hiệu năng máy không, nhưng mình nghĩ chip đồ họa tích hợp với tiến trình cũ hơn chưa đủ để phối hợp tốt với CPU của máy.

RAM 4GB tỏ ra không đủ với máy vì chỉ trong các tác vụ lướt web bình thường, chỉ mở 5-6 tab cộng thêm 2 cửa sổ Word và Excel nữa thì mức RAM đã chiếm khoảng 3.5GB, nếu mở thêm nhiều ứng dụng nữa chắc chắn sẽ thiếu (đây là lý do tại sao mà các laptop còn xài RAM 2GB chắc chắn không thể làm được gì ngày nay). Sau khi mua về mình có gắn thêm một thanh RAM 4GB nữa với giá 500 nghìn thì vấn đề được giải quyết và mức 8GB (khả dụng 7.8GB) cũng là khả năng tối đa của máy. Xét ra thì phải tốn tổng cộng 4,5 triệu để máy sử dụng được ổn nhất có thể, gồm 3,9 tr mua máy + 0,5 tr RAM + 0,1 tr vệ sinh máy.

Ổ SSD Toshiba 128GB (dung lượng khả dụng 118.4GB) là thứ quan trọng nhất laptop này cần, vì là ổ SSD đời cũ thôi nên tốc độ đọc/ghi rơi vào khoảng 150-200MB/s nhưng so với ổ HDD mặc định thì nó nhanh hơn hẳn. Ổ này cho thời gian khởi động vào màn hình chính khoảng 28s, thời gian này thường biến động lớn với các phiên bản Windows 10 vì từng có những bản cập nhật lớn khiến cho máy sau cập nhật chỉ mất 15s khởi động. Nhiều khi vừa mới bật máy, quay đi một cái quay lại đã thấy vào màn desktop, nó nhanh chóng mặt nhưng mà nếu đo thời gian chính xác vẫn không đủ với tiêu chuẩn hiện nay (chẳng hạn Intel EVO 😊). Với các tác vụ văn phòng bình thường thì tốc độ này đủ nhanh: khởi động Excel mất khoảng 7s, Word khoảng 6s.

Một biểu hiện cho sự lỗi thời của máy là để đưa nó vào chế độ Sleep có 4 cách thức gồm bấm nút nguồn, đóng nắp máy, bấm tổ hợp FN+F3 hoặc chọn từ Start Menu, còn để đánh thức chỉ có đúng một cách là bấm nút nguồn.

z3330303434578_5b287fa40c3aabdc2c5ad15fbec996ce.jpg
Máy xử lý tốt công việc cơ bản hàng ngày, mà chủ yếu xoay quanh các việc: đọc, nghe, xem và viết.

Các bạn có thể lấy mức hiệu năng và giá của máy này làm mốc để tính giá bán tương đối của các laptop cũ, ví dụ một laptop cũ trang bị chip Core i5-6300U đạt 3258 điểm trên PassMark. Cho nên chúng ta đoán giá của nó là 3,9 triệu x 3258 điểm/1469 ~ 8,6 triệu. Xét riêng về hiệu năng CPU thì giá bán nên là như vậy, ngoài ra giá thật sự còn chịu tác động của các nhân tố như card đồ họa rời hay tích hợp, RAM nhiều hay ít, tình trạng vật lý của máy, tỷ lệ lạm phát, mức độ khan hiếm linh kiện điện tử, định mức lợi nhuận của nơi bán, v.v… và có thể nó sẽ khác biệt lớn so với giá được tính từ quy tắc đơn giản này. Nhưng ít nhất nó cũng chỉ ra cho chúng ta biết một chiếc laptop cũ đang được định giá rẻ hay đắt, dự đoán được vấn đề tiềm ẩn gì đằng sau một mức giá quá rẻ, chẳng hạn như móp méo; hoặc nếu nó có giá quá đắt thì nó còn sở hữu ưu điểm gì ngoài hiệu năng CPU.

Khả năng kết nối


Laptop có tất cả 17 cái lỗ (không tính lỗ loa, khe thoát nhiệt và các lỗ thông gió bên dưới), theo thứ tự từ trái sang phải trên hình bao gồm:
  • Cạnh trái (5 lỗ): Lỗ cắm sạc hình tròn, modem điện thoại, 2 cổng USB 2.0, khe đọc Smart Card. Một phiên bản khác của máy này chỉ có 1 cổng USB bên trái + ổ đĩa quang, tuy nhiên ổ đĩa này không thực sự cần thiết hiện nay nên máy mình có thêm một cổng USB nữa rất hợp lý. Khe đọc Smart Card nép ở phía trên rất nhỏ và hẹp, nếu không tinh ý sẽ không nhận ra, song ở thời điểm này thì nó cũng gần như vô dụng, ơ mà Smart Card là gì vậy? 😁
Lỗ modem điện thoại cũng vậy, thậm chí mình còn không biết nó là cái gì cho đến khi thấy in hình cái điện thoại bên cạnh, theo mình đoán thì cái lỗ này nối với điện thoại bàn khi dùng điện thoại như một modem để kết nối mạng. Lỗ này đúng là một tính năng hot vào thời điểm năm… 1997.

z3322927123338_0494eca1309467cff3ae4dfa7266377e.jpg
Cạnh trái máy, bao quanh cổng USB thứ hai chúng ta còn thấy được “dấu vết” của ổ đĩa quang
  • Cạnh phải (8 lỗ): Khe Express Card (trên), khe đọc thẻ SD (dưới), khe FireWire (nối với máy in, máy scan, máy quay, v.v…), ổ cắm tai nghe 3.5mm, khe VGA (xuất hình ảnh ra), khe DisplayPort (đưa hình ảnh vào), cổng Docking, lỗ khóa Kensington. Cạnh phải laptop phải nói là… thiên đường của những cái lỗ mà đã có đến 6 lỗ mình hoàn toàn không sử dụng đến vì chúng đã quá lỗi thời và cũng không có nhu cầu đụng tới. Ngay cả khe cắm thẻ SD cũng chỉ mới cắm thử… 2 lần để test coi có tốt không, trong khi đó khe 3.5mm thì hết sức hữu dụng.
z3322927139302_d470027ae19160d7f24d504d5a0abf42.jpg
Cạnh phải máy
  • Mặt sau (4 lỗ): Cổng Ethernet + 2 cổng USB 2.0 + 1 khe cắm SIM. Cổng Ethernet ở thời điểm này cũng tương đối ít dùng vì tốc độ mạng bây giờ đủ nhanh để kết nối WiFi. Khe cắm SIM nằm khuất bên trong hốc gắn pin nên khó phát hiện ra, mình không rõ nó có thể kết nối được 4G khi lắp SIM không. Nhìn chung máy này đã được trang bị khả năng di động nhiều nhất có thể với tiêu chuẩn của năm 2010.
z3322927133199_13ac49b072dbf5798fc3ef5d98316c29.jpg
Mặt sau máy
z3332527637157_c2223fbeeef887ed21ef22f551e7d921.jpg
Khe SIM điện thoại nằm trong hộc gắn pin, vì nó nằm ẩn nên đây là một ngôn ngữ thiết kế tương đồng với điện thoại di động, vốn cũng có khe SIM nằm ẩn sau nắp đậy.
  • Mặt trước: Gồm 4 đèn báo (đèn báo tín hiệu WiFi + đèn báo nguồn + đèn báo sạc + đèn báo hoạt động ổ đĩa), loa và nút khóa nắp. Cơ chế: Nếu tắt WiFi thì chuyển màu đỏ, bật thì xanh dương; nếu bật máy thì nguồn luôn hiện màu xanh lam, ở chế độ sleep đèn sẽ nhấp nháy; đèn báo sạc hiện màu cam khi mức pin dưới 90% và màu xanh lam từ 90-100%; đèn báo ổ đĩa nhấp nháy khi có hoạt động đọc/ghi. Nó khá chi tiết nên chỉ cần nhìn vào 4 đèn báo này có thể nắm được tình trạng hoạt động tổng quát của máy.

z3330110799253_dc487ee8846a99854741360ddc54c7e4.jpg
Mặt trước máy

Trong 17 lỗ thì mình chỉ dùng 6 lỗ là 4 cổng USB, cổng sạc và jack 3.5mm, mà 2 cái USB sau lưng cũng ít khi đụng tới, chủ yếu cắm để coi nó còn ok không. Đôi khi mình suy nghĩ xem có cách nào để tận dụng 11 cái lỗ còn lại không mà nghĩ hoài không ra. 😁

Loa


Loa là thứ chìm khuất mà lại nổi bật vì âm thanh của nó đủ lớn để khiến mình giật mình! Nhưng có tiếng chát và vỡ tiếng mỗi khi bật âm lượng tối đa, nếu bật các bài hát có nhiều âm bass thì không nghe rõ âm bass. Loa này nói là… chống điếc thì nghe hơi thảm nhưng nó cũng không phải để nghe nhạc. Để xem phim hoặc nghe thoại đơn giản thì loa thực hiện tốt chức năng của nó.



Hai clip ngắn cho thấy loa không nghe ra được âm bass nhưng dù sao vẫn phân biệt được một số loại nhạc cụ, như trong clip đầu vẫn nhận ra được tiếng sáo Ireland của bài hát, clip sau nghe được… tiếng trống.

Máy thể hiện rõ, tròn tiếng thể loại nhạc không có nhiều âm bass, số lượng nhạc cụ ít, chẳng hạn độc tấu piano và guitar.

Nhiệt độ và khả năng tản nhiệt


Mới đầu khi lấy máy ở cửa hàng chạy thử thì máy rất nóng, quạt kêu ồn, nguyên nhân được mình nhận ra sau khoảng 2 tháng sử dụng là vì nó quá bụi từ lúc mới mua. Khi chạy các tác vụ cơ bản nhiệt độ thường xuyên ở mức 78-95 độ C! Sau đó mình nhờ họ làm vệ sinh máy thì vấn đề này chấm dứt. Mức nhiệt chỉ còn dao động từ 40 đến 76 độ C như trong hình, nếu nhiệt độ phòng nóng nực thỉnh thoảng có thể vọt lên hơn 80 độ C một ít.

Screenshot 2022-04-06 181225.png

Đáy máy có nhiều khe hút nhiệt, một cụp pin nhô ra ngoài và nhiều nắp đậy, nhiều ốc vít nên nó dễ hút bụi bặm vào bên trong, trái ngược với các laptop ngày nay có mặt đáy đơn giản, pin của máy đời mới cũng không dễ tháo ra được. Lối thiết kế cũ này còn tạo cảm giác rối rắm cho những ai không am hiểu về đồ điện tử. Giải pháp là nên sử dụng trên các bề mặt sạch sẽ hay đặt nó trên một cuốn sách. Khe tản nhiệt của máy trong một số trường hợp sử dụng nhiều đã trở thành “lò sưởi” di động vì nó xả thẳng hơi nóng vào tay. Mình tự hỏi phải chăng HP đã thiết kế máy này cho những người thuận tay trái?

z3322927158172_160e60f776b5bd93be6a4edebc92ddc7.jpg
Đáy gồm 5 khe thông gió (màu xanh lá) và 1 khe thoát nhiệt (màu đỏ), chiều rộng của khe thoát nhiệt khá nhỏ nên nó là một lò sưởi di động vào mùa đông 😥. Pin có 4 đèn báo dung lượng dùng để làm cảnh. Các nút đệm cao su dễ bị sứt ra cũng làm giảm khả năng tản nhiệt của máy.

Mình dùng nó vào việc gì?


Mình chủ yếu dùng để lướt web nhiều tab, chat chit, gọi thoại qua Zalo, Telegram, đọc tài liệu PDF, epub, chỉnh ảnh cơ bản, soạn văn bản, thiết lập bảng tính, chỉnh sửa slide và vẽ sơ đồ bằng Visio. Ngoài ra còn nghe nhạc và xem phim. Chat video và hội họp online qua laptop này là bất khả thi vì camera bị hỏng, chỉ thấy khung hình đen thui. Nếu sửa video 1080p bằng máy này thì mình ngờ là… nửa ngày cũng chưa xong. Vì ổ SSD chỉ có 118GB nên không cần phải cài quá nhiều ứng dụng trên máy, mà có thể xử lý công việc qua các ứng dụng nền web. Với các nhu cầu nâng cao như chơi game, render video, lập trình thì máy không phải lựa chọn phù hợp.

z3330217946738_c44d83c9e3af89a40805e09cdb26bf39.jpg
Màn hình với độ sáng tối đa

Những điểm mình thích


  • Kích thước nhỏ gọn chỉ 12 inch, mang tính di động cao.
  • Hiệu năng tổng thể tốt, đủ dùng cho các nhu cầu cơ bản.
  • Màn hình chống chói hiệu quả.
  • Loa có âm thanh khá lớn dù chất âm không chuẩn.
  • Vỏ máy và bản lề bền bỉ, chịu được ngoại lực lớn.

Những điểm mình không thích


  • Màn hình có màu sắc nhợt nhạt và không chuẩn, bị biến sắc khi nhìn nghiêng.
  • Màn hình nhạy cảm trước tác động ngoại lực, dễ bị sọc.
  • Hiệu năng đồ họa kém cho công việc đồ họa và chơi game.
  • Thời lượng pin thấp (dưới 2.5 giờ), khả năng lưu trữ hạn chế.
  • Máy khá dày và nặng nếu so với kích thước nhỏ của nó.
  • Các cổng kết nối dễ bám bụi và bị oxi hóa nhiều.

Kết luận


Trong tầm giá khoảng 4 triệu đến dưới 5 triệu thì máy là lựa chọn phù hợp cho những ai không có nhiều nhu cầu về đồ họa và chơi game, nhất là ở giai đoạn thiếu hụt chip và các linh kiện điện tử thi nhau tăng giá như hiện nay. Mà tốt nhất là đừng có hai nhu cầu đó luôn đi là hơn 😁. Vào lúc nó mới ra mắt thì máy không hề là một thiết bị thấp cấp, điều này đã được chứng minh qua 10 năm hoạt động bền bỉ của nó. Dựa trên thời hạn hỗ trợ Windows 10 thì mình thấy nó vẫn chạy tốt, đáp ứng công việc văn phòng ít nhất cho đến năm 2025, rồi sau đó nó có thành… nạn nhân của hacker hay không thì mình chưa biết.

Trong nhiều năm qua nó đã trở thành pháo đài để người dùng cố thủ ở Windows 7 trong giai đoạn khốn khó của Windows 8, 8.1, thậm chí trong 4 năm đầu tiên của Windows 10. Bây giờ một lần nữa trở thành đồn lũy trong giai đoạn Windows 11 đầy biến động này. Biết đâu tới lúc đó mọi yêu cầu cấu hình khắt khe của Microsoft được dỡ bỏ thì mình hy vọng máy lại có một tương lai mới.

#reviewlaptop

Bài viết liên quan